Bạn có bao giờ tự hỏi, tại sao những bộ phim tình cảm kết thúc buồn bã lại khiến ta cứ muốn xem đi xem lại, dù biết trước nước mắt sẽ rơi? Với tôi, chúng giống như những vết sẹo đẹp trên tim – đau đấy, nhưng chính nỗi đau ấy làm ta trưởng thành hơn, khiến ta trân trọng những khoảnh khắc yêu đương mong manh. Hồi cuối năm ngoái, trong một chuyến đi một mình đến Đà Lạt sương mù, tôi nằm dài trên giường homestay, bật The Curious Case of Benjamin Button lên vì không ngủ được. Brad Pitt già đi ngược thời gian, yêu Daisy (Cate Blanchett) qua bao thăng trầm, và cái kết ấy – khi anh trở thành đứa trẻ còn cô đã bạc đầu – làm tôi khóc đến mức phải gọi cho mẹ lúc nửa đêm, chỉ để nghe giọng bà an ủi. Không phải phim nào cũng cần happy ending để đáng xem; đôi khi, kết buồn mới là lời nhắc nhở rằng tình yêu đích thực hiếm khi hoàn hảo. Hôm nay, tôi muốn chia sẻ vài bộ phim tình cảm hay nhưng kết buồn, những tác phẩm đáng xem ít nhất một lần vì chúng chạm đến những phần sâu thẳm nhất của trái tim. Không phải list khô khan đâu, mà là những kỷ niệm riêng tư của tôi, hy vọng bạn sẽ tìm thấy chút đồng cảm. Bạn thì sao, có bộ phim buồn nào từng làm bạn “lụy” mãi không thôi?

Hãy bắt đầu từ The Curious Case of Benjamin Button (2008), bộ phim của David Fincher dựa trên truyện ngắn F. Scott Fitzgerald khiến tôi dành cả tuần sau đó để suy ngẫm về thời gian. Benjamin sinh ra già nua, trẻ dần theo năm tháng, gặp và yêu Daisy – cô vũ công đầy khát khao. Những cảnh họ bên nhau ở New Orleans sôi động, khi anh ở độ tuổi lý tưởng còn cô đang vươn mình, đẹp đến nao lòng, nhưng rồi định mệnh đảo ngược: anh trẻ thơ còn cô già cỗi bên giường bệnh. Tôi xem lần đầu ở rạp với bạn thân, cười vì những tình huống dở khóc dở cười, nhưng cái kết – lá thư cuối cùng của Benjamin – làm tôi nghẹn ngào, nhớ về ông ngoại đã mất vì Alzheimer. Bạn có tưởng tượng được không, nếu tình yêu của bạn bị thời gian “chơi xỏ” như thế? Phim không chỉ lãng mạn mà còn triết lý về sự vô thường, với hình ảnh New Orleans mưa rơi làm nền, khiến ta muốn ôm ai đó thật chặt trước khi quá muộn. Đáng xem một lần để học cách yêu hết mình, dù biết kết thúc có thể không như mơ.

Chuyển sang một nỗi buồn tinh tế kiểu Anh quốc, The Remains of the Day (1993) với Anthony Hopkins và Emma Thompson là bộ phim khiến tôi im lặng suốt buổi chiều sau khi xem. Stevens – quản gia mẫu mực ở trang viên Darlington những năm 1930 – si tình với cô thư ký Sarah Kenton, nhưng nghĩa vụ và kiêu hãnh kìm hãm anh, để rồi gặp lại nhau khi mọi thứ đã quá muộn. Cảnh họ dạo bước trong vườn, tay chạm tay thoáng chốc nhưng không dám nắm chặt, làm tôi nhớ về mối tình đầu của mình: đầy ngượng ngùng và bỏ lỡ. Tôi xem phim này trong một chuyến tàu từ London về, nhìn ra cửa sổ mưa phùn, và nó như lời thì thầm về những lựa chọn ta từng hối tiếc. Bạn ơi, nếu tình yêu đòi hỏi ta phải phá bỏ lớp vỏ bọc xã hội, bạn có dám không? Dựa trên sách Kazuo Ishiguro (sau này đoạt Nobel), phim mang hơi thở Anh cổ điển, với trang phục lộng lẫy và nhạc nền piano da diết – kết buồn ở đây không kịch tính, mà âm ỉ như tàn tro, đáng xem để suy ngẫm về những “nếu như” trong đời.

Nói đến tình yêu bị chiến tranh cướp mất, A Very Long Engagement (2004) của Jean-Pierre Jeunet là bộ phim Pháp khiến tôi khóc vì sự kiên trì vô vọng. Audrey Tautou đóng Mathilde – cô gái khuyết tật chờ đợi người yêu Manech (Gaspard Ulliel) mất tích trên chiến trường Thế chiến I, theo dấu những manh mối mơ hồ qua nước Pháp đổ nát. Những cảnh hồi tưởng về nụ hôn dưới mưa ở làng quê Brittany đẹp mê hồn, nhưng cái kết – dù hy vọng le lói – vẫn để lại nỗi trống rỗng vì thời gian đã thay đổi tất cả. Tôi xem bộ này sau khi đọc một cuốn hồi ký chiến tranh, ngồi một mình bên ly rượu vang, và nó làm tôi nghĩ về bà nội – người chờ ông suốt bao năm tháng chiến chinh. Bạn có bao giờ tự hỏi, tình yêu có đủ mạnh để chống lại định mệnh không? Với màu sắc rực rỡ kiểu Amélie (cùng đạo diễn) nhưng nội tâm u ám, phim này đáng xem một lần để tôn vinh sức mạnh của hy vọng, dù kết thúc có thể không trọn vẹn.

phim han quoc 1 1
xr:d:DAGAj3CACc8:25,j:3470447628662446586,t:24040711

Nếu bạn thích nỗi buồn kiểu Á Đông thơ mộng, In the Mood for Love (2000) của Vương Gia Vệ là kiệt tác khiến tôi xem lại chỉ để ngắm những ánh nhìn. Maggie Cheung và Lương Triết Vị là Chow và Su – hai người hàng xóm ở Hong Kong những năm 1960, phát hiện vợ/chồng mình ngoại tình, rồi vô tình rơi vào mối tình cấm kỵ đầy kìm nén. Cảnh họ tập luyện điệu valse trong hành lang chật hẹp, quần áo qipao đỏ rực, đẹp đến mức đau lòng, nhưng kết thúc ở đền Angkor Wat – nơi bí mật được chôn vùi – làm tôi day dứt mãi. Tôi xem phim này trong một buổi chiều mưa Sài Gòn, và nó gợi nhớ những cảm xúc lén lút tôi từng có trong mối tình cũ. Bạn nghĩ sao nếu tình yêu đẹp nhất là những gì không bao giờ thành hiện thực? Với nhạc nền Yumeji’s Theme réo rắt và hình ảnh chậm rãi, phim này như một bài thơ buồn, đáng xem để cảm nhận sự mong manh của trái tim.

Đừng bỏ qua Never Let Me Go (2010), bộ phim dựa trên sách Kazuo Ishiguro (lại ông ấy!) khiến tôi ôm gối khóc vì sự bất lực trước số phận. Carey Mulligan, Keira Knightley và Andrew Garfield là Kathy, Ruth và Tommy – ba người bạn lớn lên ở ngôi trường cô lập Anh quốc, yêu nhau qua những bức tranh vụng về và ký ức tuổi thơ, nhưng bị ràng buộc bởi một bí mật đen tối về “mục đích sống” của họ. Cảnh họ lái xe dọc bờ biển mưa gió, hy vọng mong manh về sự hoãn lại, làm tôi nghẹn ngào vì nó chạm đến nỗi sợ cái chết và mất mát. Tôi xem sau khi mất một người bạn thân, và phim như lời an ủi: tình yêu vẫn đáng giá dù ngắn ngủi. Bạn có dám yêu nếu biết trước kết thúc? Với bối cảnh Anh u ám và diễn xuất tinh tế, đây là phim tình cảm hay đáng xem một lần để trân trọng hiện tại.

Một bộ phim khác làm tôi rung động là Wuthering Heights (2011), phiên bản của Andrea Arnold dựa trên tiểu thuyết Emily Brontë. Kaya Scodelario và Solomon Glave là Cathy và Heathcliff – tình yêu hoang dã trên đầm lầy Yorkshire, đầy ghen tuông và trả thù, kết thúc bằng nỗi đau kéo dài qua thế hệ. Cảnh họ chạy đuổi nhau giữa gió hú, cơ thể dính đầy bùn đất, nguyên sơ đến mức thô ráp, nhưng cái kết bi thảm khiến tôi tự hỏi về sức mạnh phá hủy của đam mê. Tôi xem trong một đêm gió lớn, và nó như cơn bão cảm xúc. Bạn ơi, tình yêu dữ dội có đáng để đánh đổi không? Phim đen tối, với quay handheld sống động, đáng xem để khám phá mặt tối của trái tim.

Cuối cùng, Like Water for Chocolate (1992) – bộ phim Mexico ma thuật khiến tôi khóc cười lẫn lộn. Lumi Cavazos là Tita, yêu Pedro nhưng bị ép gả em gái vì truyền thống gia đình, dùng nấu ăn để gửi gắm nỗi lòng qua những món ăn kỳ diệu. Cảnh tiệc cưới với nước mắt lẫn vào bánh quy làm tôi nhớ về những nỗi đau gia đình mình từng chứng kiến. Kết buồn nhưng đầy giải thoát, nó nhắc nhở tình yêu vượt qua cả cái chết. Bạn có tin vào phép màu của cảm xúc không? Với màu sắc rực rỡ và yếu tố siêu thực, phim này đáng xem một lần để yêu đời hơn.

Viết đến đây, tôi chợt thấy lòng mình nhẹ nhàng hơn, như vừa khóc một trận để rửa sạch bụi bẩn. Những bộ phim tình cảm hay nhưng kết buồn này không phải để tự hành hạ, mà để ta học cách yêu sâu sắc hơn, dù biết có thể đau. Chúng đáng xem ít nhất một lần, vì cuộc đời cũng vậy – không phải lúc nào cũng đẹp, nhưng luôn đáng để trải nghiệm. Bạn thì sao, bộ phim nào trong đây từng khiến bạn rơi nước mắt? Hay có tựa phim buồn “ruột” nào khác muốn kể? Comment bên dưới nhé, biết đâu chúng ta cùng khóc chung một buổi tối mưa. Cuộc sống ngắn lắm, hãy xem và yêu đi, trước khi kết thúc đến bất ngờ!vlxx