Có bao giờ bạn xem một bộ phim mà nước mắt cứ thế trào ra, không sao kìm lại được, dù bạn đã cố gắng thế nào đi chăng nữa? Không phải những giọt nước mắt vì đau buồn thuần túy, mà là thứ nước mắt của sự đồng cảm, của một trái tim bị chạm đến những ngõ ngách sâu thẳm nhất. Với tôi, đó chính là dấu ấn của những bộ phim tình cảm hay nhất – những tác phẩm không chỉ kể một câu chuyện, mà còn đánh thức những cảm xúc tưởng chừng đã ngủ quên trong ta.

Tôi vẫn nhớ như in lần đầu tiên xem “The Notebook” (Nhật ký tình yêu). Đó là một chiều mưa, tôi co ro trên ghế sofa với một tách trà nóng. Và rồi, câu chuyện tình yêu của Noah và Allie đã cuốn tôi đi. Không phải vì nó lãng mạn kiểu cổ tích, mà chính bởi sự chân thực, dai dẳng và đầy hy sinh của nó. Khoảnh khắc Allie nhớ ra người chồng của mình ở những phút cuối, rồi lại quên đi, và họ ra đi cùng nhau trên chiếc giường bệnh viện ấy… Tôi đã khóc như một đứa trẻ. Nước mắt lúc ấy là vì một tình yêu vượt lên trên cả ký ức, cả bệnh tật, một thứ tình yêu mà ngay cả cái chết cũng không thể chia lìa. Nó khiến tôi tự hỏi: Liệu tình yêu đích thực có sức mạnh đến thế không?

Nhưng nếu “The Notebook” làm ta khóc vì cái kết đẹp đẫm nước mắt, thì “Titanic” lại khiến trái tim ta thổn thức vì một sự hy sinh vĩ đại và một mối tình ngắn ngủi nhưng vĩnh cửu. Jack và Rose không chỉ là chuyện tình trên chuyến tàu định mệnh, mà là biểu tượng của sự lựa chọn. Jack chọn hy sinh để Rose được sống, và Rose chọn sống thật trọn vẹn vì cả hai. Cái ôm cuối cùng của Rose trên tấm ván gỗ, bàn tay cô từ từ buông ra để Jack chìm vào đại dương băng giá… Đó là phân cảnh mà lần nào xem lại, tôi cũng cảm thấy nghẹn đắng ở cổ họng. Nó dạy ta rằng, mất mát đau đớn nhất đôi khi lại mở ra một cuộc sống mới.

phim han 2020 1

Rồi đến “La La Land”, một bộ phim khiến tôi khóc theo một cách khác – nước mắt của sự tiếc nuối và sự trưởng thành. Ai cũng mong Mia và Sebastian đến được với nhau, nhưng cuối cùng, họ lại chọn ước mơ. Nụ cười giao cảm đầy ngậm ngùi của họ ở cuối phim, khi ánh mắt họ gặp nhau trong câu lạc bộ jazz, như một lời chào tạm biệt đẹp đẽ và đầy xót xa. Tôi khóc vì nhận ra rằng, có những tình yêu đẹp nhất không phải là đoàn tụ, mà là việc cả hai đã giúp nhau trở thành phiên bản tốt nhất của chính mình. Nó đau, nhưng là nỗi đau khiến ta thấy mình sống thật hơn.

Và làm sao có thể quên được những bộ phim châu Á với sự tinh tế và sâu lắng riêng? “A Moment to Remember” (Nỗi nhớ khắc ghi) của Hàn Quốc là một cú đấm thẳng vào tim. Hành trình của cô vợ trẻ mắc chứng mất trí nhớ Alzheimer và người chồng kiên nhẫn, yêu thương cô đến từng phút giây cuối cùng, là minh chứng cho tình yêu trong những điều giản dị nhất: sự kiên nhẫn, chăm sóc và không bao giờ bỏ rơi. Từng bữa ăn, từng mẩu giấy nhớ, từng lần anh cố gắng giúp cô nhớ lại… tất cả đều khiến người xem rơi nước mắt vì sự cảm động.

Vậy, điều gì làm nên một bộ phim tình cảm khiến ta khóc? Theo tôi, đó không hẳn là bi kịch hay ly biệt. Mà là sự chân thành. Những nhân vật đó phải thật, với những vết nứt, những yếu đuối và khát khao có thật. Và quan trọng hơn, bộ phim phải chạm được vào một ký ức, một mong ước, hoặc một nỗi sợ tiềm ẩn trong chính chúng ta: nỗi sợ mất đi, khát khao được yêu thương vô điều kiện, hay nỗi đau của những lựa chọn không hoàn hảo.

Cuối cùng, tôi nghĩ mỗi người đều có một bộ phim “khiến mình rơi nước mắt” của riêng mình. Nó là chiếc gương phản chiếu những trải nghiệm và cảm xúc cá nhân. Có thể với bạn, đó là “Before Sunset” với nỗi tiếc nuối ngập tràn, hay “Coco” với tình cảm gia đình thiêng liêng. Hãy cứ để những giọt nước mắt ấy rơi. Bởi vì, trong một thế giới đôi khi vô cảm, khả năng rung động và đồng cảm ấy chính là thứ khiến chúng ta còn là con người. Còn bạn, bộ phim nào đã từng khiến bạn khóc không kiềm được? Hãy thử xem lại những bộ phim tôi kể trên, biết đâu, bạn sẽ tìm thấy một phần tâm hồn mình trong đó.kusex